Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2018

TƯỚNG ĐẤT CỦA CHÁU PHÒM
Cô con gái thứ hai nhà Phòm lấy chồng đã mấy năm nay. Chuyện cưới xin của nó cũng ối chuyện hay, để dịp khác kể lại. Hôm nay kể chuyện thằng con trai hơn 2 tuổi của nó!
Con gái Phòm vốn là cô “ Nuôi dạy hổ” ở xã nên vẫn ở cùng vợ chồng Phòm; chồng nó làm trên tỉnh, tuần về đôi ba lần. Con trai nó từ bé đã ở cùng ông bà ngoại. Nựng nựng thằng bé đỏ hỏn trên tay, nhớ câu các cụ xưa, Phòm đùa: “Khai sinh thì cu tên là Quốc Khánh, nhể! nhưng ở nhà ông gọi là cu Bòn nhể!!!” Ai ngờ vợ chồng nó lại thích thằng con có cái tên ấy!
Cu Bòn từ khi sinh nhật 2 tuổi đến giờ chỉ thích làm công an với bộ đội. Nó đòi bố mẹ mua áo có cầu vai, mua mũ có gắn sao. Đi đâu cũng đúc khẩu súng nhựa trước bụng, thỉnh thoảng rút ra, bắn bùm bùm…
Phòm có ông bạn cùng học phổ thông, làm báo ở thủ đô. Giờ hơn 50 tuổi, cũng được làm chức phó Tổng biên tập tờ Công luận và Đô thị, một tờ báo có tiếng. Mỗi khi về quê, ông bạn hay đến nhà Phòm chơi. Cầm tinh Ngựa nên ông bạn rất bốc, rất quyết liệt.
Hôm lâu lâu, ông bạn vung tay: “ Đợt này đến ủy viên Bộ Chính trị vướng tội, cũng “mặc áo số, ăn cơm xô” ông ạ!- Phòm gật gù xác nhận.
Hôm trước, ông bạn cười rạng rỡ: “ Đợt này mấy bộ trưởng tham ô, coi chừng cũng ngồi bóc lịch ông ạ!- Phòm mỉm cười, công nhận!
Hôm nay, ông bạn lại hào hứng: “ Ông biết gì chưa, mấy tướng công an, mấy tướng quân đội bị khởi tố rồi… Chắc cũng “nhập kho” thôi…
Nghe đến đó, Phòm bỗng xua tay: “ Ông nói nhỏ tý được không?”. Ông bạn tròn mắt: “ Thiên hạ nói đầy, việc gì ông phải sợ???
- Sợ gì đâu, ông nói to, cháu tôi tỉnh giấc, nghe được, nó buồn!
- Sao lại buồn?
- Nó tôn sùng công an với bộ đội lắm! Đây ông xem! Nó bắt tôi vẽ các chú công an với bộ đội đầy mấy tập giấy! Đây, đây! Nó đòi vẽ tướng công an to nhất để sau này nó sẽ là tướng như thế để bắt tướng cướp! Tôi bảo Đại tướng bốn sao là to nhất, nó không chịu, đòi vẽ tướng to hơn, phải 9 sao trên quân hàm cơ!
- Ông Phòm chiều cháu quá nhể!
- Ấy, ông ơi, hiểu suy nghĩ của trẻ cũng đếch dễ đâu. Có hiểu mới chơi được với nó! Rồi ông có cháu sẽ rõ!
Đúng lúc ấy, từ cánh phản gỗ ở gian bên có tiếng cu Bòn: “ Ông ơi! Mũ công an của cháu đâu?”- Phòm vội chạy sang: “ Bòn dậy rồi à? Đây đây, mũ có ngôi sao của Bòn đây!”
- Tướng công an của cháu đâu?
- Hôm qua nặn dở, ông để góc nhà kia!-Thằng bé chồm dậy, lon ton chạy vào góc buồng, ôm cái tượng to bằng cái phích, bằng đất sét màu- loại đất sét dùng làm thủ công ở các trường Mầm non- đặt giữa nhà!
- Chúng mình nặn nữa ông nhé! – thấy Phòm gật gật, thằng cháu đòi nặn ông tướng cướp, to như ông tướng của nó. Tướng cướp cũng có mũ, có sao, nhưng mũ đen, không được đội mũ vàng, ông nhé! Phòm nặn. Nó đòi tướng của nó phải đeo súng thật to. Phòm nặn. Ông bạn nhà báo xen vào: " làm tướng là chỉ huy, không cần súng". Cu Bòn ngẩng lên, nói: "Không chơi với ông nhà báo, ông chẳng biết gì. Có súng mới bắn bùm bùm được chứ!"
Rồi cu Bòn đòi ông nặn nải chuối màu xanh, đĩa cam màu tím, đĩa xôi màu vàng, con gà màu đỏ cho tướng của nó ăn. Nó còn dặn: “ Chỉ cho tướng công an của cháu ăn thôi, tướng cướp bị phạt, phải nhịn!"
Nhìn thằng bé hớn hở: “ Gà đỏ như ớt thế mới ngon ông nhỉ! Êu êu, thằng tướng cướp thèm quá kìa…” Ông nhà báo lắc đầu:
- Chịu ông Phòm, chiều cháu đến thế là cùng!”. Phòm liếc thằng bé, nói đủ bạn nghe:
- Ầy à… Đất sét cả thôi mà ông!!!
Tháng 8/2018
LaHAN
Ảnh của bạn bè trên facebook

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2018

NHẬN CHÂN DỐI TRÁ

Dương Quốc Việt
Thứ tư ngày 8 tháng 8 năm 2018 9:05 AM

Trung thực và dối trá, luôn song hành cùng với con người, đó là một thực tế. Nhân loại đã để lại bao tấm gương hy sinh vì lẽ phải, vì chân lý, mãi mãi được lịch sử ghi nhận. Còn dối trá và tác hại của nó, thì bất kỳ ai trong chúng ta, cũng có thể đưa ra vô vàn ví dụ từ trong lịch sử, trong cuộc sống, hay trong chính những trải nghiệm của mình. Nhưng đứng trước hai hiện thực song hành: trung thực và dối trá, con người nên nhìn nhận và ứng xử ra sao, rõ ràng đó là một vấn đề không đơn giản, nó cũng cần phải được giáo dục và xem xét như những vấn đề khách quan khác, để con người bớt đi những đổ vỡ, bi kịch không đáng có.
Những huyền thoại
Xin được bắt đầu vấn đề, từ hai câu chuyện sau: Một lần Tào Tháo dẫn đại quân đánh Trương Tú, trên đường hành quân, quân sĩ đã ba ngày không được uống đủ nước, khiến miệng khát khô bỏng, bởi vậy tinh thần quân sĩ giảm sút rõ rệt. Khi đó, trên lưng ngựa bỗng Tào Tháo chỉ về phía trước mà nói: trước đây ta đã đi qua chỗ này, nhớ lại phía trước có rừng mơ. Binh sĩ nghe thấy thế mà tinh thần phấn trấn, miệng ứa ra nước bọt làm giảm cơn khát, hăng hái đi về phía trước. Để rồi cuối cùng họ đã tìm thấy nguồn nước. Một câu chuyện khác về nghĩa quân Lam Sơn: Buổi đầu Lê Lợi dựng cờ khởi nghĩa, lòng người còn phân tán hoài nghi. Vì thế để tụ hợp lực lượng, Nguyễn Trãi đã cho người lấy mỡ viết vào lá rừng tám chữ “Lê Lợi vi quân, Nguyễn Trãi vi thần”, nghĩa là "Lê Lợi làm vua, Nguyễn Trãi làm tôi". Côn trùng ăn mỡ thành ra khoét lá rỗng thành chữ, lá rụng trôi theo các ngả dòng đi khắp mọi nơi. Người người nhìn thấy lá với tám chữ ấy, cho là Trời muốn cứu dân, nên đã sai Lê Lợi, Nguyễn Trãi giáng trần trừ bạo, nên đã rủ nhau ùn ùn về Lam Sơn tụ nghĩa.
Dối lừa một thuộc tính bản năng
Trong cuộc sinh tồn khốc liệt, loài nào cũng có bản năng che đậy cho mình. Riêng với loài người, cao cấp hơn do có trí tuệ, vì vậy mà Yudhijit Bhattacharjee-không chỉ là một nhà văn nổi tiếng, ông còn là người viết các tiểu luận về khoa học cho các tạp chí: The New Yorker, New York Times, và National Geographic, Wired và các tạp chí khác của Mỹ, trong một bài đã đăng trên tạp chí National Geographic, ông đã viết: "Sự lươn lẹo và không thành thật khiến chúng ta là con người" và "Khả năng lôi kéo người khác mà không cần dùng sức được xem là một lợi thế trong cuộc tranh giành tài nguyên và bạn tình, như sự tiến hóa của các chiến thuật lừa dối trong thế giới loài vật, ví dụ như ngụy trang." Còn Sissela Bok- nhà đạo đức học Mỹ, thì đã kiến giải: “Nói dối dễ dàng hơn nhiều so với những cách khác trong việc đạt được mục đích, chẳng hạn như lừa đảo thì dễ hơn rất nhiều so với việc cướp của hay cướp nhà băng.”
Nhiều công trình thực nghiệm đã chỉ ra rằng, con người biết nói dối từ rất sớm, bởi nói dối là một trong những cách để con người đạt được mục đích. Vả lại con người còn bị chi phối bởi hai thị dục căn bản nhất, là “tình dục” và “thị dục huyễn ngã”(lòng mong muốn được người khác cho mình là vẻ vang, quan trọng) như Sigmund Schlomo Freud (1856-1939) đã chỉ ra, trong đó “Thị hiếu mạnh nhất của con người là thị dục huyễn ngã”-điều mà John Dewey (1859-1952) đã nhấn mạnh. Vì thế mà có phải chăng khao khát công danh-sang giàu-quyền lực, luôn đi cùng với con người!? Rằng cũng có phải chính những khao khát này, mà con người đã phải sử dụng mọi biện pháp, trong đó có cả biện pháp lừa dối!?
Nói dối, hay sự dối lừa, được thể hiện ra muôn hình vạn trạng, với nhiều mục đích khác nhau. Nhưng tất cả chúng đều sinh ra từ những dục vọng căn bản của con người. Và cũng vì những dục vọng của mình, nên con người hoang tưởng, hám lợi, háo danh, thích được đề cao, bởi thế nên cũng rất dễ bị lường gạt. Rồi nhẹ dạ và cả tin cũng là những bản năng của con người, khiến dối lừa luôn tìm được đất sống. Chưa kể cũng có không ít người, do trưởng thành trong môi trường giáo dục và văn hóa nào đó, nên đã luôn cho rằng phần lớn hành động của con người đều chân thật. Hay do ưa thích những thông tin phù hợp với lập trường của bản thân, cũng khiến con người dễ bị mắc lừa... Tóm lại nếu như có vô vàn kiểu lọc lừa, thì cũng có vô vàn trạng thái tâm lý khiến con người bị mắc lừa.
Những nhìn nhận và sự chung sống
Rõ ràng không phải nói dối lúc nào cũng xấu, cũng như không phải lúc nào nói thật cũng tốt. Trong thực tế, nói dối có khi lại là cách tối ưu để bảo vệ quyền riêng tư, bảo vệ không chỉ bản thân, mà còn cả người khác thoát khỏi những điều tồi tệ. Chưa kể trong không ít trường hợp, trong lịch sử, trong một bối cảnh đặc biệt nào đó, thì nói dối còn như một giải pháp hữu ích, nhằm tập hợp công chúng, hay thay đổi tình trạng tiêu cực của đám đông, như hai câu chuyện lịch sử đã dẫn ra ở trên. Và tất nhiên những lời nói dối trơ trẽn, lặp đi lặp lại sẽ vô cùng tai hại, bởi nó làm hao mòn sự thật, hủy hoại niềm tin-một thứ keo liên kết trong xã hội.
Tò mò muốn biết sự thực cũng là một bàn năng của con người. Và nhờ bản năng này, mà con người đã thu được nhiều khám phá to lớn, trong quá trình phát triển của mình. Tuy nhiên, nếu chỉ một mực đề cao sự thực, mà không chấp nhận bất cứ một dối lừa nào, thì rõ ràng đó cũng là một thái độ không đáng được khuyến khích. Trở lại hai câu chuyện lịch sử, bây giờ nếu giả sử vào những thời điểm ấy, có kẻ tỏ ra thông tuệ, nhận biết được đó là những dối lừa, mà đứng ra vạch vòi, phản kháng, làm lộ “cơ mưu” thì liệu có đáng chém hay không? Quả thật mặc dù hai mưu kế trên, đều là những dối lừa ngoạn mục, nhưng rõ ràng, dẫu là những kẻ “hủ nho” nhất, hay những kẻ tôn thờ sự trung thực tới mức ngớ ngẩn-cuồng dại nhất của mọi thời, cũng không thể dám mang ra báng nhạo.
Nhận biết những dục vọng của con người, cũng như những thuộc tính gắn liền với con người, như những vũ khí sinh tồn, làm thỏa mãn dục vọng của mình, rõ ràng là điều rất cần thiết. Và thật nguy hại, nếu đâu đó, ở nơi này, nơi khác, hữu ý hay vô tình, lảng tránh những hiện thực khách quan tồn tại trong mỗi cá nhân con người, thì đó chỉ mang lại những thảm họa. Nếu coi “dối lừa” và “nhẹ dạ, cả tin” là những thuộc tính thuộc về bản năng của con người, thì rõ ràng giáo dục không thể không dạy con người cách sử dụng, nhận biết, cũng như phòng chống, hay kìm nén chúng.
Đến đây, mỗi người chúng ta, thử nghĩ xem, xã hội loài người, sẽ ra sao, nếu mọi lời nói, mọi thái độ, mọi hành xử, đều là thật? Và ngược lại, xã hội cũng sẽ ra sao, nếu tất cả mọi người cùng nói dối. Xin mỗi người hãy tự trả lời! Biết nghi ngờ là rất cần thiết, nhưng con người cũng không thể thiếu lòng tin, bởi như Bhattacharjee đã nói: "Khi không có niềm tin trong giao tiếp giữa người với người, chúng ta sẽ là những cá thể bị tê liệt và ngừng các mối quan hệ xã hội."
Dục vọng của con người là vậy, hành trang-vũ khí của con người là vậy, nhưng con người, lại cần phải chung sống và phát triển trong xã hội của mình, vì thế nó cần phải được thỏa hiệp, cần phải tuân thủ những quy tắc-luật pháp, và cao hơn là đôi khi cũng cần phải được giám sát. Bên cạnh đó con người cũng rất cần sớm được học hỏi-răn dạy, trong những môi trường giáo dục và văn hóa văn minh của mình.
Cuộc chiến với dục vọng
Thật nguy hại biết bao, nếu người ta giáo điều-chủ quan về bản thân mình, cũng như người khác, mà không chịu trói buộc bởi những nguyên tắc, cũng như những hiểu biết cần thiết. Cha ông ta đã từng răn dạy và cảnh báo về những cảnh “mất bò mới lo làm chuồng”, hay “ai học được chữ ngờ.” Bởi hoàn cảnh luôn nảy sinh những cơ hội, trong khi đó, mọi dục vọng bản năng vẫn còn đó trong mỗi con người, vì thế mà nguy cơ mắc tội, cũng như mắc lừa, luôn thường trực, mà con người cần phải biết, để không chỉ chế ngự, phòng chống, mà còn biết chấp nhận, khoan dung.
Hành động: “Gửi trứng cho Ác”, không chỉ có hại “trứng”, mà còn làm cho “Ác” đắc tội thêm. Hay cái cảnh trong câu chuyện “Truyện anh chàng hiếu kỳ khờ dại”-trong tiểu thuyết nổi tiếng “Don Quijote xứ Mancha” của nhà văn Tây Ban Nha-Miguel de Cervantes y Saavedra (1547-1616),kể về một anh chàng, có người vợ lý tưởng: xinh đẹp-nết na-đức hạnh và một người bạn lý tưởng-một trang nam nhi-quân tử-tài ba-tuấn tú, vì hiếu kỳ-muốn thử sự trung thành của vợ và bạn, nên đã cố tình tạo ra hoàn cảnh, để cặp trai tài gái sắc này chung sống trong cùng một mái nhà, khi anh ta xa vắng. Thế rồi cái gì đến đã đến, do không thể kiềm chế được dục vọng bản năng, cặp đôi đó đã “đắc tội”và phản bội lại chính anh ta.Chiến thắng dục vọng luôn là vấn đề không đơn giản. Người anh hùng Odysseus trong cuộc chiến thành Troy-được kể trong hai sử thi Iliad và Odyssey nổi tiếng của Homer (850-TCN-Hy Lạp), bản lĩnh là vậy, mà chàng cùng với những người đồng hành của mình, vẫn cần phải bịt tai, buộc chặt thân thể, khi đi qua vùng biển có các nàng tiên cá Siren-thân hình tuyệt đẹp-cùng giọng ca tuyệt vời.
Rõ ràng“Gửi trứng cho Ác”,hay “Truyện anh chàng hiếu kỳ khờ dại”, đều phản ánh một thực tế, về những kẻ chủ quan-ngu ngốc, xa rời với bản chất con người, mà gây cảnh đau thương tội lỗi.Còn câu chuyện về người anh hùng Odysseus, đã thể hiện cái nghiệt ngã màcon ngườiphải đối mặt, khi phải khống chế dục vọng. Cũng như biết bao câu chuyện khác quanh ta, đã như nhữngthông điệp, cảnh báo về sự trỗi dậy thường trực của dục vọng con người, khi cơ hội đến. Và trong thời đại của các trang mạng xã hội, thì chính bản tính “nhẹ dạ, cả tin”, “tâm lý bầy đàn”, “hiệu ứng đám đông”, hay ưa thích những tin tức mù mờ-nhưng hợp với quan niệm của mình..., sẽ là những thuộc tính bản năng, làm bùng nổ sự lan truyền những tin tức thất thiệt trong cộng đồng mạng.
***
Gần đây, biết bao vụ việc được phanh phui, như cái cảnh gian lận trong thi cử. Cũng cần nhấn mạnh thêm rằng, câu chuyện gian lận trong thi cử, là một câu chuyện của muôn thời. Trước những kỳ thi gắt gao, cạnh tranh, sống còn, con người nói chung, thường tìm mọi cách, kể cả mắc lỗi, để nhằm đạt kết quả cao nhất cho mình, đó là một thực tế, không hoàn toàn đáng trách. Vấn đề là ở chỗ, cần phải nhận ra bản chất đó, đểtrước hết không được“gửi trứng cho Ác”, hay “mỡ để miệng mèo”.
Nhiều người cho rằng, gian lận và tiêu cực ở tất cả các lĩnh vực ngày nay, đó là vì một mặt, quản lý-giáo điều và xa rời thực tiễn, dẫn dến “Gửi trứng cho Ác”, hay cảnh trong “Truyện anh chàng hiếu kỳ khờ dại”, cùng với vấn đề giám sát con người bị buông lỏng.Và hơn tất cả, phải chăng người ta đã sắp đặt con người sai vị trí!? Bởi mỗi một vị trí-quyền lực nhất định, cần phải có những phẩm chất tương thích, để con người có thể hoàn thành nhiệm vụ của mình. Rõ ràng hoàn cảnh, luôn tạo nên những cơ hội, đánh thức dục vọng bản năng, nhưng con người chỉ có thể hoàn thành sứ mệnhcủa mình, nếu biết tự tạo ra những cơ chế-rào cản, kiểm soát được những dục vọngcủa chính mình, như cái điều mà Odysseus cùng với thủy thủ đoàn đã làm,trên đường về quê hương của họ.
Nguồn vanhoanghean

Nguồn Trannhuong.com

Thứ Hai, 30 tháng 7, 2018



Duc My Le cùng với Han Tran Minh và Phạm Mười.
19 giờ
Sáng nay tại số 47 đường Bà Triệu. Quận Hai Bà Trưng TP Hà Nội .CLB thơ VN -Thơ Tình Còn Mãi Với Thời Gian Tổ chức lễ ra mắt .Đồng thời ra mắt BCH lâm thời của CLB. kết nạp hội viên chính thức của CLB.
Tới dự buổi lễ có nhà thơ Vũ Dương Tá:Chủ tịch CLB thơ VN.
Đại tá,nghệ sĩ :Trần Minh Hân:Phó chủ tịch CLB thơ VN
Nhà thơ:Bùi Đăng Sinh :Phó chủ tịch CLB thơ VN
Nhà thơ :Lê Đức Mỹ :Thường vụ BCH, kế toán trưởng CLB thơ VN. 
Cùng đông đảo các nhà thơ đại diện cho các vùng miền cùng về dự. Buổi lễ diễn ra hết sức long trọng, vui tươi tràn đầy nhiệt huyết và thành công tốt đẹp.
Cũng từ đây CLB thơ VN lại có thêm hàng trăm, hàng nghìn cánh thơ hoà mạng vào làn sóng xanh kết nối tình thơ, tình đời với bốn phương bè bạn.
Xin chúc mừng CLB Thơ VN.
Xin chúc mừng CLB thơ tình còn mãi với thời gian.

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2018


          Tháng bẩy…

          (Nhân tháng có ngày kỷ niệm về Thương binh – Liệt sĩ 27/7, đôi dòng tản mạn về một    
      “NGƯỜI THƠ là THƯƠNG BINH”, một đồng đội…)

          Vâng, anh là Vũ Hải Thanh, thương binh loại 2/4,     quê Tiên Lãng Hải Phòng. Hiện đang là PCT CLB Thơ VN, CT CLB Thơ VN Thành phố Hải Phòng
Hải Thanh và tôi:
-         Đồng tộc ( Họ VŨ)
-         Đồng ngũ ( đều là nhân chứng của thời đại HCM-Lính cụ Hồ)
-         Đồng chiến trường ( Bình - Trị- Thiên được gọi tên rất lính là chiến trường : Quần vợ, mũ con cơm lon nước ống
-         Đồng sở thích : yêu thơ,làm thơ…chơi thơ
Khi nhận được tập thơ do chính Hải Thanh tặng tận tay, đọc lướt lần thứ nhất , tôi đã phát hiện một điều: Ở giai đoạn cuối đời này, tôi và Hải Thanh“Đồng âm, đồng cảm trong thơ”. Một câu hỏi nảy ra trong dầu: Có phải là cả tôi và Hải Thanh đều đang CÕNG THƠ đồng hành với đờì ?
          Với tôi, trong thơ có hai bài viết về mẹ in trong tập THUYỀN ĐỢI, HNV VN cấp phép xuất bản năm 2006:
-         Cả cuộc đời, đến lúc đã là U70, có một lần duy nhất được cõng chính mẹ đẻ của mình.
 Con sáu bẩy cõng mẹ chín tư
          Ra ghế ngồi đón chào năm mới
          Trên lưng con nhẹ nhàng mẹ hỏi
          Mới hôm nào đã tết rồi ư ?
Quả thật tôi đã thấy hạnh phúc cho cả đời mình “ Gần trăm năm có phút giây này
-         Lần thứ hai trong bài Lời tạ lỗi với mẹ: Trong lần giỗ bố đẻ, nhìn người mẹ đi đi lại lại trước ban thờ với tầm lưng còng gập, tôi liên tưởng ghi nhận tấm lưng ấy mẹ không chỉ cõng ba đời con, cháu, chắt… mà mẹ đã cõng gian nan gần một thế kỷ…,và sau đó tôi đa suy ra một phép tính: cứ mỗi giây đồng hồ là một nhịp đập của con tim …thì trái tim của mẹ tôi đến hôm ấy đã đập 2.923.776.000  lần nhịp…
Chữ CÕNG với tôi là như vây.
Xin MỘT THOÁNG với tập thơ NHÂN CÁCH SỐNG cuả người bạn để tâm sự với bạn tôi và mọi người qua những dòng viết hôm nay.
 Tôi tâm đắc bài CÕNG ở trang 10, trong tập NHÂN CÁCH SỐNG của anh và xin nêu thành một nội dung: CÁI SỰ CÕNG TRONG THƠ của Hải Thanh đồng hành với đời,với thơ…
Đúng như vậy ! Chúng ta từng biết một nửa người trên trái đất thuộc phái nữ. Cả một nửa ấy, thường ai cũng trải qua việc bồng, bế, cõng, địu con từ khi mới sinh ra đời. Biểu tượng của tình mẫu tử đương nhiên trong cuộc sống thường nhật. Nam giới chúng ta đều ĐƯỢC CÕNG, Hải Thanh và tôi cũng vậy. Chỉ có điều những người mẹ chúng ta đều đã lớn lên, trưởng thành, từ một đất nước phong kiến, nô lệ ,còn nghèo khổ lại thêm giặc giã xâm lược…có cả thời hai triệu người chết đói một lúc…nên Hải Thanh đã giãi bày: mẹ “ cõng ra đồng”, nắng chiều thiêu đốt má hồng mẹ tôi/Đi nương làm dãy trên đồi/ Địu con địu cả cuộc đời đắng cay…”.
Có thể chuyện mở đầu của chữ CÕNG là “ Tuổi thơ Hải Thanh không phải cánh diều”…để sang trang với giai đoạn mới chỉ dăm tuổi thôi đã “ Oằn lưng cõng hết em này em kia”.
Bỏ qua hai giai đoạn được cõng và tập cõng em ở trên vừa nhắc tới, Hải Thanh đã bước sang giai đoạn Cái sự CÕNG khác hẳn về bản chất và nhân cách con người.
Thật vậy ! Hải Thanh đã lớn “ mưới bẩy mười tám trông kìa…” đã sang giai đoạn tự hào “ Tuổi xuân tôi bọc bằng mầu xanh áo lính”. Bắt đầu hành trình mới lên đường đi cứu nước, bằng CÕNG hành trang người lính đi chiến đấu. Với câu nhắc nhở thường xuyên cuả cán bộ : “súng là vợ đạn là con”. “ Cõng súng, cõng đạn hả hê” cùng “ cõng bao đồng đội bị thương trận về…”. Đời một người lính trong chiến tranh, không chỉ cõng toàn bộ hành trang…mà còn cõng gạo, cõng đồng đội khi đau ốm, thương tật.. với chiến trường Trị Thiên còn cõng cả xăng cho xe cơ giới, cõng cả tù binh trong khi di chuyển…mà Hải Thanh chưa nói hết được trong khuôn khổ một bài CÕNG
Có một sự CÕNG đang đeo duổi cả đời, có lúc còn gây sự phiền hà cho người thân trong gia đình là thân thể anh đang phải CÕNG những mảnh đạn ghim trên mình của một thương binh nặng ( hạng 2/4) đồng hành trong cuộc sống đã bao nhiêu năm, mà anh không hề nói trong thơ. Là một đồng đội,tôi trân trọng và hiểu anh nói ra có khi người không hiểu, cho mình là công thần, kể lể, ăn vạ quá khứ đời mình.
Chưa hết, xúc cảm của tôi đã nói ở trên về thể hiện nhân cách của một chiến bình trong đời thường đó là không dưới một lần anh đã cùng đồng đội đi tìm và mang hài cốt “ Bạn nằm dưới cỏ dưới khe hay trong vách núi, động sâu rừng già…rồi cất trong ba lô để như là báu thiêng để rồi lại một lần nữa CÕNG hài cốt bạn trên lưng với hành trình hàng ngàn km “ hôm nay ta bạn cùng về/ Trên vai cõng bạn đất quê trọn đời “. Hình như đên đây anh mới tạm yên ổn cả tâm linh lẫn quan điểm sống cuả một thương binh, một CCB với chính bản thân mình và với đồng đội cũng như gia đình đồng đội. Đó là nhân cách cuả đời, nhân cách ấy thể hiện trong cả câu thơ, bài thơ, và tập thơ này, đáng để cho chúng ta chiêm ngưỡng và tôn trọng người bạn thơ của mình : Nhà thơ Hải Thanh, một NHÂN CÁCH SỐNG để đồng hành với đời cùng thơ. 
                       
Chúc anh khỏe mạnh, gia đình hạnh phúc, thăng hoa trên con đường thơ của mình ! Chúc các quí vị tràn đầy hạnh phúc và đạt được vạn sự như ý trong đời…

                                                                                                     22/7/2018



Cõng
           Hải Thanh

Tuổi thơ mẹ cõng ra đồng                            Nắng chiều thiêu đốt má hồng mẹ tôi          Đi nương làm rẫy trên đồi
Địu con địu cả cuộc đời đắng cay
Lớn lên giúp mẹ một tay
Oằn lưng cõng hết em nay, em kia
Mưới bẩy mưới tám trông kìa
Nhỏ như đứa trẻ quắt quèo mười ba
Viết đơn ra trận xông pha
Được làm người lính được ra chiến trường
Mười năm chiến đấu ngoan cường
Cõng bao đồng đội bị thương trở về
Cõng súng cõng đạn hả hê
Còn bao đồng đội không về cùng tôi
Mỗi trận đánh đồng đội ơi
Ai còn ai mất ai rồi lại đi
Hòa bình ai nhắc những gì
                                       Cái lưng trần ấy còn ghi tích lòng
                                       Cõng súng cõng đạn lập công
                                       Cõng đồng đội , để còn trông ngày về
                                       Bạn nằm dưới cỏ dưới khe
                                       Ở trong vách núi, suối sâu rừng già
                                       Xương đồng đội được tìm ra
                                       Cất ba lô để như là báu thiêng
                                       Cõng trên lưng bạn yêu thương
                                       Rời nơi chiến trận lên đường về quê

                                       Hôm nay ta bạn cùng về
                                       Trên vai cõng bạn đất quê trọn đời !
         


Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018

Sáng 13/7/2018 tại văn phòng CLB thơ Việt Nam Số 7 Phùng Hưng, Hà Đông, Hà Nội, CLB thơ Việt Nam đã tổ chức Hội nghị thường vụ BCH CLB thơ VN mở rộng . Nội dung rút kinh nghiệm việc tổ chức lễ kỷ niệm 12 năm ngày thành lập CLB thơ VN, Sơ kế hoạt động quý II/2018, triển khai phương hướng hoạt động quý III/2018. Nhà thơ Vũ Dương Tá - Chủ tịch CLB thơ Việt Nam chủ trì hội nghị, hội nghị diễn ra sôi nổi và kết thúc tốt đẹp.



Trong hình ảnh có thể có: 6 người, bao gồm Sinh Bùi Đăng, mọi người đang ngồi, mọi người đang ăn, bàn và trong nhà


Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2018

Trong tuần từ 25-30/6/2018
Chủ tịch BCH CLB thơ VN Vũ Dương Tá đã có các cuộc làm việc với Giám đốc Hãng Truyền hình Việt nam V.U.A. Phạm Hoàng Nam về tiếp tục duy trì trang thông tin điện tử : CLBTho VN, đẩy mạnh hoạt đông CLB thơ trẻ Online phát huy tiềm năng các CLB và hội viên trên các phương tiện truyền thông. Làm việc với BS-NS Nguyễn Hữu Trọng ,giám đốc Trung tâm VHNT dân ca quan họ VN v/v hợp tác trong các hoạt đông giữa 2 tổ chức trước mắt là chuẩn bị cho cuộc Liên hoan văn nghệ -trình diễn thơ mừng kỉ niệm giải phóng Thủ đô 10/10/2018. Nhân dịp này CT cũng đến thăm UVBCH-ni sư Thich Thanh Thủy ( chùa Thông) và Ban chủ nhiệm CLB thơ VN Xuân Khanh ( Sơn Tây)
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Bình luận
Bình luận
Phạm Quốc Khánh Hoan nghênh các hoạt động của Chủ tịch CLB Vũ Dương Tá và PCT Lê Hùng. Đây là yếu tố quan trọng để mở rộng giao lưu, thông tin nội bộ và quảng bá hoạt động của CLB và các tổ chức, cá nhân trong cả nước. Trang tin điện tử cần được khôi phục và nâng cấp để hoạt động thường xuyên liên tục, kết gắn và phát triển CLB cả về số lượng và chất lượng.
Quản lý
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời9 giờ
Lê Thị Cẩm Tuyết Chúc mừng chủ tịch CLB thơ VN Vũ Dương Tá và nhà thơ trẻ Phạm Hoàng Nam.chuc1 mừng sự liên kết buỗi làn việc thành công tốt đẹp
Quản lý