Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017

Nhà thơ – bạn là aiI?
 1.
Túi nhà thơ có ba ngăn
Tứ - Từ - Tư đủ quanh năm tiêu xài
nhẹ như mây
có mà không có
nặng như chì
cô đặc nghìn đời nước mắt thế gian.
Tỉ phú bậc nhất hành tinh mong ước điều gì?
-Mong có 0,1% tài khoản
từ cái túi của nhà thơ.
Nhưng trước Tứ - Từ - Tư
nhà thơ luôn là người đi sau và thất bại.
2.
Tôi từng nghe:
nhà thơ – đồng nghĩa với vô tích sự
nhu yếu phẩm hàng ngày
chả thứ gì nhà thơ từ chối
nhưng sản phẩm của anh ta
liệu có đáng đồng tiền bát gạo?
3.
Tôi chưa quên
hồi “sơn hà nguy biến”
câu thơ bạn hòa nhịp đập trái tim
không ngần ngại, tôi đi vào chỗ chết.
Rồi cuộc đời trăm nỗi éo le
khi tỉ giá tình yêu có nguy cơ khủng hoảng
khi gãy nhịp mọi cây cầu hy vọng
phải nhờ cái chết giải nguy…
ngay lúc ấy
câu thơ bạn làm phao cứu hộ
tôi được sống tới giờ.
4.
Tạo Hóa chế ra đôi cánh vô hình
trao cho nhà thơ sở hữu.
Ở nơi ánh sáng không tới được
sáng - tối vẫn tường minh.
5.
Nhà thơ – bạn là ai?
Nếu cắt nghĩa được cho chân trời
sự tồn tại và vẫy gọi của chính nó.
Tháng 3 – 2017

Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017


 

                       ( Trích báo Điện Tử Giáo Dục Việt Nam- Lê Hùng) 
Việt Phương - nụ cười và sự “ngờ nghệch”

Ngày xưa, nhà thơ Việt Phương viết:
Ta nhất quyết đồng hồ Liên-xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ
Hình như đấy là niềm tin, ý chí và tự hào
Mường tượng rằng trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ
Sự thơ ngây đẹp tuyệt vời và ngờ nghệch làm sao
. [1]

Thế nên
Bình minh là lúc ta thức dậy 
Dù mặt trời lặn ở phương Tây
Tìm kỷ niệm đẹp, chỉ có trong nỗi nhớ
Tìm lời hay thấy Việt Phương
Tìm phim hay thấy Trần Văn Thủy
Tìm phút bình yên giữa tiếng bom thời đánh Mỹ
Tìm bút cong, đầy
Tìm người đu dây, khối
Tìm người để tin, đừng vội…

Bởi vì 
Mắt không nhìn thấy, tim không đau [2]
Vải dệt từ bông thường bị nhàu
Đời nếu chẳng nghiêng, sao thấy đáy
Bước đi không vấp, đất nằm đâu?
Quan mà không lộ, cơm thành cháo
Lời bỗng có cánh, bay, bay, bay
Lý tưởng nghĩa là lý ta tưởng
Quê hương là khế vặt mỏi tay
Xấu hổ là hàng mẫu không bán
Người biến đổi gen, mặt bỗng dày
Ngày xưa Cụ Tú đi buôn cối
Thiên hạ bao nhiêu đứa bán chày? [3]
Ngày nay tiến sĩ như cỏ dại
Liệu có để đời chút ăn may
  
Cho nên Việt Phương cười:
Ta nhìn hết sự xấu xa và bỗng nở nụ cười
Mở đài địch như mở toang cánh cửa
Nghe nó chửi ta mà tin ở ngày mai
 [1]
                                Xuân Dương - 9/5/2017
 

Thơ Phạm quốc Khánh và Chử Thu Hằng

PHẠM QUỐC KHÁNH 
QUA MÙA
Qua mấy mùa đông lạnh
Dáng em chợt hao gầy
Má hồng phai sắc thắm
Chai đôi lòng bàn tay
Bài thơ anh ngắn quá
Biết nói điều gì đây
Mà tình ai năm tháng
Vẫn ấm nồng hương say.
PHẢI LÒNG
Phải đâu tấm lưới em đan
Quăng chao khắp chốn bến làng, sông quê
Bởi chưng môi thắm tóc thề
Cỏ may vương áo bờ đê hôm nào
Mắt ai lọt sắc yếm đào
Buộc hồn buổi ấy theo vào bến mơ.
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, ngoài trời, thiên nhiên và nước

CHỬ THU HẰNG 
ĐỪNG
Xin đừng nhìn em như thể
Lạc nhau suốt cả một đời
Vô tình gió đưa sóng đẩy
Gặp nhau khi tóc rắc vôi
Xin đừng thương em như thể
Chẳng ghìm nổi xót xa nhau
Kiếp người nghẹn ngào dâu bể
Em nào có dám nói đâu
Xin đừng bắt em phải khóc
Xin đừng làm em phải cười
Mềm lòng, mắt em sẽ ướt
Mà em quen nén buồn vui
Đừng bảo bọc em như thể
Em còn thơ dại mong manh
Độc hành bao năm... em vẫn
Tự tin quyết số phận mình
Đừng làm em tan thành nước
Đừng làm em tan thành nước
Đừng làm em cháy thành tro
Lui ra đi anh. Em sợ.
Tan giấc mơ êm cuối mùa.
     ( Viết nhân ngày sinh nhật 10/5)

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, thực vật, cỏ, ngoài trời và thiên nhiên

( Trích trên trang F. của tác giả -Lê Hùng)

Đừng làm em cháy thành tro
Lui ra đi anh. Em sợ.
Tan giấc mơ êm cuối mùa.

Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017

NGOẠI ƠI!!!
Chập chờn trong giấc mơ trôi
Ngoại tôi giống hệt mẹ tôi bây giờ
Da mồi mái tóc bạc phơ
Đôi bờ vai lệch miệng gờ chũm cau
Khác là một tấm áo nâu
Một vuông vải chéo đội đầu làm khăn
Những ngày sương muối lạnh căm
Vòng tay ngoại tựa tấm chăn ấm nồng
“Con cò lặn lội bờ sông”
Ngoại tôi dẫm vẹt cánh đồng chiêm quê
Chợ phiên họp mãi ngoài đê
Cùng đôi quang gánh sớm khuya chòng chành
Mớ rau nải chuồi cọng hành
Thức mua thức bán đã thành lệ quen
Hàm răng nhuộm, miếng trầu têm
Ngoại nhai bỏm bẻm cho mềm quãng trưa
Mẹ giờ giống ngoại ngày xưa
Dáng hao gầy tóc bạc phơ da mồi
Chập chờn trong giấc mơ trôi
Hóa thân vào mẹ ngoại ơi! trở về.
Quỳnh Nga

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

Cẩm Tuyết
PCT CLB Thơ VN Bình Phước



Mùa xuân đang về

Mùa xuân về trên đỉnh Sa Pa
Hoa tuyết đang rơi, tiễn mùa đông giá
Những nụ hoa đào vươn mình trong lá
Bung cánh hoa thơm, tỏa ngát đất trời

Mùa xuân đi khắp đất nước muôn nơi
Xuân quê Sài Gòn , lên vùng cao Bình Phước
Xuân lắng nghe cô công nhân đang hát
Rộn tiếng chày, gõ nhịp sóc Bom Bo

Kìa xa xa dòng sông Bé thuyền khua
Đôi én lượn vòng đưa nhau về tổ ấm
Hai bạn trẻ trao nụ hôn đằm thắm
Đất trời trao nghiêng,làm chứng họ yêu nhau!


Đôi cá bơi xa lặn ngụp thật sâu
Hoàng hôn vào xuân ngả màu tím biếc
Trăng non rớt trên khoang thuyền,ánh màu tinh khiết
Ngồi tựa mạn thuyền, họ uống ánh trăng rơi

Đất nước vào xuân nồng ấm muôn nơi
Bếp lửa nhà ai- Họ xây đời hạnh phúc
Mùa xuân ơi!Một đám cưới giản đơn, mà đầy nghi thức
Trăng ùa vào nhà, cùng đôi bạn đón xuân !!!

                                                          12/2013


Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012




Cảm nhận về bài thơ Phút trăn trở đầu xuâncủa
 tác giả Vũ Dương Tá, trang 65 thi san Hương Đất Việt số 24


Cho em viết về anh
Về bài thơ cuối năm anh trăn trở
Chưa hết cái nghèo anh luôn nhắc nhở
Nhà thơ đón tết về đơn giản những bông hoa

Bút thơ anh thẳng thắn thật thà
Bất bình với những gì chưa tới
Mùa xuân trong anh bừng sáng mãi
Trong mắt mình, đời sáng một bức tranh

Lòng thương người, công bằng và lẽ phải cứ phân vân
Một nét buồn khi đây đó vẫn còn ngang trái
Tính Đảng trong anh còn mãi mãi
Thổn thức lòng biết đứa trẻ phải ra đi…khi thời gian còn có thể?

Yêu tổ quốc anh cầm bút viết gì?
Viết về đất nước mình thời công nghiệp…
Về cuộc đời dài rộng, đua chen
Mong hết người nghèo, phận bạc đan xen…

Một mùa xuân chất chứa những nỗi niềm
Một mùa xuân mang nhiều hứa hẹn
Và dòng thơ anh lại dạt dào sóng biển
Tờ lịch cuối năm anh bóc chắc chắn sẽ vui hơn !

                                                Cẩm Tuyết
                                      PCN CLB Thơ VN tỉnh Bình Phước.

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012










ảnh Internet


Về quê đi chợ Tết

Tôi muốn về quê dịp tết này
Ngày xuân đi chợ nhấp men cay
Rượu làng Vân, Ủ dành đợi tết
Uống một lần mãi mãi vẫn còn say

Say bởi duyên quê, say men nồng .
Say ô thôn nữ thắt lưng ong,
Yếm đào hờ hững buông trễ nải.
Ai nói không say? Chỉ dối lòng.
Tôi muốn hoà mình giữa chợ đông.
Ngắm người mua, bán tính tiền nong.
Người quê đắt,rẻ thì nài, bớt.
Chẳng ai giám dối chuyện đếm đong.
Đâu giống chư chợ chốn thị thành ,
Người mua sợ kẻ bán đành hanh.
Bán thiếu cân sai còn lấn lướt.
Bằng lời mai mỉa thật chua chanh.

Tôi sợ nơi ấy chốn phồn hoa.
Sợ mỹ nhân đẹp nét kiêu sa,
Môi hồng má thắm …thơm hương phấn .
Áo ngắn, giầy cao  vá sẻ tà.

Thôn nữ quê tôi đẹp dịu dàng
Nết na, khéo léo lại đảm đang
Không dưng Vua ngày xưa kén vợ
Lại Về Kinh Bắc chọn Ỷ Lan ***?

Tôi thích lang thang dưới heo may .
Trời xuân thoáng lạnh, mưa bụi bay.
Ngắm cô thôn nữ đang cời lửa,.
Nướng bánh đa Kê *** thoăn thoắt tay

Chợ quê đông khách nhất cụ đồ
Người mua câu đối chửa kịp khô
Ngày tết ở quê đâu thiếu được ,
Quất đào, câu đối với tranh hồ****?


Cả năm vui nhất chợ Ba mười
Trẻ được áo mới hớn hở cười …
Các bà, các chị thì chọn , ngắm ,
Khăn nhung guốc mộc , yếm lụa sồi.

Chợ quê bình dị ấm tình người
Nét đẹp dân dã chỉ quê tôi,
Từ ngàn đời xưa người Kinh bắc,
Gặp nhau tao nhã : - Miếng trầu mời.

 (Thái Thị Hà Lan gửi cho VDT)

 )

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012

Lời bình bài thơ " Lời tạ lỗi với mẹ"của nhà thơ Vũ Dương Tá

Nguyễn Thị Bình

          


        “Chưa nói được thấy lòng mình nhức nhối
         Mẹ ơi con có lỗi”
    Hai câu mở đầu bài thơ đã khiến người đọc muốn bước ngay vào thế giới của tình mẹ con, để tìm xem, nghe xem cái lỗi của người con đối với mẹ là gì ? Hãy đi hết tuần tự bài thơ để nghe anh dãi bày.
        “...Khi bỗng ngắm nhìn lưng mẹ
        Tấm lưng đã thấp dần như thế, hơn thế
       Tấm lưng đã cõng gian nan gần thế kỷ
       Trọn một đời vì những đứa con
       Cả một đời lo gạo lo cơm
       Cho chồng con-cho một một xương thịt...”
Mỗi chúng ta, ai cũng có một người mẹ,một người mẹ đã mang nặng cả tình yêu thương từ khi còn là giọt máu, đã cưu mang ấp ủ ta, một hình hài thai nhi bé nhỏ.Mẹ đã rứt ruột sinh ra ta, đã cho ta nên vóc, nên hình bằng dòng sữa ngọt ngào tinh khiết.Ta lớn lên bằng hạt gạo, củ khoai thấm đẫm mồ hôi mẹ.Rồi lúc ta khôn lớn trưởng thành, mẹ đã ban cho ta đôi cánh vào đời, đôi mắt nhìn về phía trước. Ta bay vào thế giới, mê mải những phương trời, mà đâu biết lúc mình đang sung sức vẫy vùng, thì ở miền quê xứ sở, mẹ vẫn dõi theo ta, từng phút từng giờ thấp thỏm lo âu và ngập tràn hy vọng. Mẹ những muốn vươn hai cánh tay gầy qua cả núi, cả sông chập trùng mây nước, muốn gạt mọi nguy hi.ểm rình rập phía cuối trời, những mong chở che gìn giữ cho đứa con yêu ở phương xa...
Người lính ra trận, để lại phía sau tất cả những gì riêng tư, yên lòng vì có mẹ giữ gìn, chăm chút, nào vợ nào con, nào những gì đang làm dang dở.Khi bom thù gào rít, thoảng trong gió “Chẳng nghĩ cho mình mẹ gọi con ơi !”.
Và, người mẹ chiến sĩ ở hậu phương dõi theo con đang chiến đấu ngoài mặt trận, khi còn ôm đứa cháu ở trong lòng, hình ảnh đó khiến cho ta liên tưởng tới người mẹ đang ãm ôm hay đang cõng trên lưng mình nỗi lo âu cho cả những thế hệ máu thịt, tới mức:
    “... Mỗi một lần lưng mẹ lại thấp hơn
    Mỗi một lần tim mẹ dõi theo con
   Thấp thỏm chờ mong tin nơi chiến trận
   Ôm cháu nội ngồi trong hầm trú ẩn
   Thoắt giật mình nghe tiếng rít bom rơi
   Chẳng nghĩ cho mình mẹ gọi con ơi!”
Và quả thật, không ở đâu có được trên đời này, có người mẹ như người mẹ Việt Nam đằng đẵng chờ chồng, đằng đẵng mong con , đến mức mà :
        “...Vẫn lưng ấy mẹ địu cả ba đời : con, cháu ,chắt
        Quên nhọc nhằn mẹ gom nhặt niềm vui
        Có bao nhiêu mẹ hiến cả cho đời”
Đối với mẹ, điều ấy qúa đơn giản, đơn giản như công việc hàng ngày, đơn giản tới mức mà con cũng chẳng nhận ra. Và cái tình mẫu tử thiêng liêng mẹ đã dành cho con cháu ấy, mãi khi con trở về cái tuổi chẳng còn non trẻ, con mới nhận ra  “khi bỗng ngắm nhìn lưng mẹ” và mới biết mình thật là có lỗi :
        “ Hơn một lần con lại thấy mình có lỗi
        Điều giản đơn vậy bây giờ mới nhận ra
Phải chăng những suy tư thường lúc trở về già”
Mẹ cho con tất cả và con thì cứ vô tâm đến mắc lỗi mà điềm nhiên phấn đấu theo đuổi lý tưởng của tuổi trẻ, của cách mạng, rồi lại điềm nhiên tận hưởng hết những gì mẹ cho, cũng giản đơn như lòng mẹ, đó là tình yêu thương vô bờ bến. Sự ân hận muộn màng đối với mẹ, nhưng vẫn còn hơn là không có.Vì trong sâu xa đã nhận ra rằng cả con cả cháu đã chưa sâu chữ Hiếu, chưa báo đáp ơn mẹ, thấm thía với tấm lưng còng của mẹ như thế, hơn thế, bởi gánh trên lưng gánh nặng “đồng lần”.Đó chính là lỗi của con,ngàn lần xin được mẹ tha thứ :
        “... Thưa mẹ! Chỉ vì con chưa sâu chữ hiếu
       Vì cháu bà lớn lên chưa hiểu
      Bởi câu “nợ đồng lần” lắn mất chữ Tâm
      Đời thuận buồm thường xem nhẹ chữ Ân...”
Và con,chỉ khi nhìn thấy tấm lưng mẹ còng trĩu những dấu ấn thời gian, những cơ cực, những mỏi mòn, lòng con đã được thức tỉnh. Cái sự thức tỉnh của nhành cây vô tình, cái sự vô tình vừa đáng yêu vừa đáng lỗi của người con, với cái gốc  sinh ra chính là mẹ- cái gốc già nua xù xì đã trồi mọc ra một nhành cây tràn đầy sinh lực, xum xuê hoa lá, để rồi mùa về trĩu quả ngọt lành :
        “...Gần gũi nhất mà quên mình ngay trên lưng mẹ
        Thức tỉnh trong con khi nhận ra lưng mẹ còng như thế
        Thấm lòng con một điều giản dị
        Dù có là gì cũng phải từ gốc mẹ sinh”
Và, giờ đây cũng là lúc bên tai con, tiếng mẹ ngày nào ru con thơ ấu lại vang lên dịu ngọt như dòng nước Nhuệ Giang chảy qua làng quê yêu dấu tự bao giờ, con xin ghi nhớ :
        “Dẫu đi đâu không được bỏ quê mình
        Lời ru ấy mẹ nặng lòng con xin nhớ”
Thưa mẹ kính yêu! Cả đời mẹ gắn bó với miền quê. Con trở về xin nguyện quỳ bên gối mẹ, thỏ thẻ lời con trẻ mà thưa :
        “Mẹ ơi con có lỗi”
Xin ngàn lần được mẹ thứ tha! Bởi trước mẹ bao giờ con cũng bé bỏng dại khờ. Con đã nhìn thấy nụ cười khoan dung và ngập tràn hạnh phúc của mẹ. Mẹ ơi!
    Bài thơ được viết ở thể loại tự do, câu thơ giản dị như lời tự sự, không gò ép, cảm xúc chân thành và cảm động, giàu tính nhân văn sâu sắc, có tác dụng giáo dục, lời thơ truyền cảm triết lí.
    Bằng hình ảnh “tấm lưng còng”, tác giả đã xây dựng lên hình tượng người mẹ của mình mang tính đặc trưng và điển hình của người mẹ Việt Nam: hy sinh, chịu đựng, qua những điệp từ được nhắc lại nhiều lần : Lưng, còng, thấp.v.v...
    Đây là một bài thơ hay viết về mẹ, xin chúc mừng và cảm ơn nhà thơ Vũ Dương Tá, anh đã mang đến cho chúng ta một sự thức tỉnh ngọt ngào!

                                    Tháng 10/2006
                                          N.T.B


            Lời tạ lỗi với mẹ
                Vũ Dương Tá

Chưa nói được thấy lòng mình nhức nhối
Mẹ ơi, con có lỗi!
Khi bỗng ngắm nhìn lưng Mẹ
Tấm lưng đã thấp dần như thế, hơn thế
Tấm lưng đã cõng gian nan gần thế kỉ
Trọn một đời vì những đứa con
Cả một đời lo gạo lo cơm
Cho chồng con- cho một phần xương thịt...
Một trái tim không biết bao triệu lần gõ nhịp
Mỗi một lần lưng Mẹ lại thấp hơn
Mỗi một lần tim Mẹ dõi theo con
Thấp thỏm chờ mong tin nơi chiến trận

Ôm cháu nội ngồi trong hầm trú ẩn
Thoắt giật mình nghe tiếng rít bom rơi
Chẳng nghĩ cho mình, Mẹ gọi : Con ơi!
Tháng năm qua đi, cháu đã có vợ con rồi
Vẫn lưng ấy Mẹ đã địu cả ba đời:con,cháu,chắt
Quên nhọc nhằn Mẹ gom nhặt niềm vui
Có bao nhiêu Mẹ hiến cả cho đời
Nay muốn đứng phải chống tay lên gối

Hơn một lần con lại thấy mình có lỗi
Điều giản đơn vậy bây giờ mới nhận ra
Phải chăng những suy tư thường lúc trở về già

Thưa Mẹ! Chỉ vì con chưa sâu chữ Hiếu
Vì cháu bà lớn lên chưa thấu hiểu
Bởi câu :”Nợ đồng lần” lấn mất chữ Tâm
Đời thuận buồm thường xem nhẹ chữ Ân
Gần gũi nhất mà quên mình ngay trên lưng Mẹ
Thức tỉnh trong con khi nhận ra lưng Mẹ còng như thế
Thấm lòng con một điều giản dị
Dù có là gì cũng phải tự gốc Mẹ sinh
Dẫu đi đâu, không được bỏ quê mình
Lời ru ấy, Mẹ nặng lòng con xin nhớ!

Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012

Xuân

Ai hay mùa cũ còn xuân
Dẫu hanh hao vẫn trong nhuần tụ sương
Dẫu rằng một mảnh trăng suông
Vẫn in mầu mắt đêm trường lãng du

Gió xuân về đắm sắc thu
Hoa xuân đắm nắng lời ru đắm lòng
Mưa xuân phơi phới cánh hồng
Xôn xao dậy khúc tình nồng lên men

Xuân về hoa cỏ đua chen
Xanh kia sãi cánh tầng trên gọi đàn
Giật mình. Ừ nhỉ xuân sang
Cành đông rút ruột kết tràng hoa xuân.

                                          Kim Liên




Thứ Tư, 18 tháng 1, 2012

“Ước”


         (Thân quí tặng nhà thơ Dương Tá
                      PCT- CLB Thơ Việt Nam)

Nhân dịp xuân mới Nhâm Thìn
Chúc mừng ông bạn tâm tình Xa La
Từ “Lầu thơ” (*)- Xưa là Tri kỷ
Tình chan chứa-chuyện vui thầm!...
Hai như là một- Cõi trần như mơ!

Xưa chủ nhiệm CLB Sông Thơ bé nhỏ
Nay Phó chủ tịch CLB Thơ Việt Nam!
Gần đạt đỉnh PéLé bóng đá
Còn khả năng Hoạ sĩ- Điêu khắc sĩ
Nay không màng...Mà chỉ nghĩ đến Thơ!

Trên toàn quốc lung linh tình giao hữu
Phấn đấu đến Đại hội - Nhiệm kì thứ hai
Năm năm 2012 – 2017
Thì chẵn tròn 80 tuổi mới về Hưu!

Như bạn Dương Tá- Tôi cũng “Ước” (**)
“ Nếu đời còn có kiếp sau
Tôi xin chuốt lại những câu thơ tình” (***)

                    Thanh Việt
                Hà Đông-Tết Nhâm Thìn (2012)

-    (*) Bài Lầu Thơ của Thanh Việt. Tả căn gác  lầu 3 của nhà thơ Dương Tá ở XaLa, nơi thường cùng bạn vui thơ.
-    (** và ***),Bài thơ Ước của nhà thơ Dương Tá, có 2 câu thơ trên, in trong tập “Kỉ yếu Hội viên và Tác phẩm”, trang 658,XB năm 2011

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011

Mưa về lối cũ (Thanh Nhị)

Ảnh : Internet
Trời Gia Lâm cơn mưa cuối hạ
Nước tuôn rơi xối xả giữa tầng không
Ôi! Cơn mưa khiến lòng em se lại
Tiếng sét gầm chát chúa giữa tim ta.

Thà đừng có một thời giông đã qua
Thà chiều nay đừng có mưa gặp lại
Thì đâu dễ khiến lòng em e ngại
Lối cũ về dè dặt bước chiều xưa.

Gặp lại người trong vội vã cơn mưa
Bao kỉ niệm chợt ùa về nguyên vẹn
Cứ ân hận về một thời lỡ hẹn
Phút gặp này đâu thoả nỗi nhớ mong.

Hai tám năm em đã lấy chồng
Anh lấy vợ-nén lòng buồn cũ
Tình thuở ấy ngỡ đã vào yên ngủ
Nay trở về … lối cũ bỗng nhoà mưa.
(Thanh Nhị)